Thơ Trương Thị Hoa Lài (Rostock, CHLB Đức): GÁNH ĐỜI

Thứ hai - 13/06/2016 23:03
Hình minh họa: Internet
Hình minh họa: Internet

GÁNH ĐỜI

Mẹ gánh chiều đi qua vũng hư hao
Trong thầm lặng nỗi nghẹn ngào xa xót
Tháng sáu về cơn mưa giông bất chợt
Gió quẫn gào không ngớt lạnh bờ vai...

Mẹ gánh chiều xuôi về phía đêm dài
Đôi chân vạc nâng hình hài lặn lội
Tà áo mỏng quần vo nhầu  ngang gối
Hắt hiu buồn thêm chới với niềm đau..

Mẹ gánh chiều lưng cá vụn, mớ rau
Thân xác cha đã vùi vào khói lửa
Mẹ ở vậy không chịu đi bước nữa
Quên tuổi đời chăm bẵm cả bầy con.

Quê hương mình giờ đã hết đạn bom
Nhưng biển cả vẫn đang còn giẫy dụa
Cá chết tràn ngư dân thì đói bữa
Mẹ lần hồi quang gánh nặng oằn vai...

Cuộc sống này đau khổ hỏi tại ai?
Bao xương máu của những ngày loạn lạc
Hoà bình rồi sao vẫn trăm điều ác
Dân cứ nghèo, quan thác loạn tham ô!

Mẹ gánh chiều họng cháy đắng khát khô
Chân nứt nẻ lội sông hồ kiếm sống
Dõi mắt về một phương trời vô vọng
Biết bao giờ mới thoát cảnh lầm than??

Tổ quốc mình từng tất đất kêu van
Trên bờ biển thuyền úp giàn bỏ chuyến
Sóng không còn thì thầm ngàn câu chuyện
Đại dương xa đau đáu ngóng cánh buồm!

Mẹ quê ơi bước chân chẳng sẻ suôn
Con thương mẹ bao nỗi buồn lận đận
Bóng mẹ gầy liêu xiêu ngày dăm bận
Mẹ gánh đời hay gánh cả niềm đau!!

Đất nước mình chắc đến cả ngàn sau
Cũng chỉ thế như con tàu khát biển...
Bầu trời tham vẫn đang còn hiển hiện
Mẹ gánh chiều đổ xuống vũng hư hao....

07/06/2016
Trương Thị Hoa Lài  
 Từ khóa: Trương Thị Hoa Lài

Tổng số điểm của bài viết là: 12 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Cảm nhận mới nhất
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây