Thơ Sa Huỳnh (Berlin): NƯỚC MẮT CÁC QUAN...

Chủ nhật - 21/01/2018 16:50
LTS: Các vụ đại án tham nhũng đang được xét xử đồng thời ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh đang là mối quan tâm phẫn nộ của hàng triệu người Việt yêu nước ở cả trong và ngoài nước. NguoiViet.de xin dưới thiệu sau đây ý kiến riêng bằng thơ của tác giả Sa Huỳnh đang định cư tại Berlin, CHLB Đức.
Nguồn: soha.vn
Nguồn: soha.vn

NƯỚC MẮT CÁC QUAN...

Khóc nữa đi các quan...
Thế gian còn nhầy nhụa
Những phận đời sắp vỡ phải kêu than
Sân tòa rộng chập chờn hình đao phủ
Kiếm vung lên, binh khí réo rợn người...

Khóc nữa đi các quan...
Còn đâu những phồn vinh tỏa sáng
Đã lu mờ về phía núi sông xa
Đò đang đợi, đưa nhau về bến đục
Cá trăm bầy chết trắng giữa sông đen

Khóc nữa đi các quan...
Men ân ái cạn dần nơi đáy cốc
Rượu ân tình thôi tắm những đêm hoang
Chăn lụa thấm mồ hôi bao cuộc mộng
Môi đào tìm vai ấm đã đi xa

Khóc nữa đi các quan...
Ánh sáng phủ hình hài như xác liệm
Đứng thẫn thờ, mắt trắng đục ngàn sao
Ngày xưa ấy bạc vàng như cỏ rác
Quyền lực chia giành giật bãi tham ô
Giờ còn lại thời gian đang gõ nhịp
Đưa tiễn người gió hú gọi mưa sa

Khóc nữa đi các quan...
Những siêu xe sắp hàng như vương miện
Hào nhoáng thời đưa đón tiệc vô ưu
Quên tăm tối, sầu thương bao xứ khác
Rẫy đất khô dân mỏi gối lên đồi
Dầm mưa gió đàn trẻ thơ lội suối
Đến trường xiêu đói rách lũ ma xanh

Khóc nữa đi các quan...
Những ruộng đất, chung cư, biệt phủ
Những sân vườn, phố Mỹ, phố Tây
Không chỗ trọ cho thân người bé nhỏ
Đang trôi đi trên sông chết, biển tàn
Cuốn về phía mặt trời mờ thoi thóp
Những hình nhân sống tạm cõi trăm năm

Khóc nữa đi các quan...
Những tượng đài vô tri ngàn tỉ
Những cổng chào lố bịch đứng cô đơn
Những rừng cây điêu tàn ngàn gốc đổ
Chim bay về sửng sốt tiếng kêu than

Khóc nữa đi các quan...
Để hồn nước, để dân mình nghe được
Lời nỉ non, run rẩy phận đớn hèn
Để trang sử vinh danh bao người khác
Đã ngẩng đầu dũng khí bước lên ngôi
Họ viết thành trang sử của dân tôi...

Sa Huỳnh - Berlin, 18.01.2018

Đọc thêm các bài khác cùng chủ đề:

>> Lê Ngọc Sơn (Ilmenau, CHLB Đức): CHUỐC RƯỢU CHO DÂN SAY     

>> Philip Nguyen (Berlin): VIỆT NAM ĐI VỀ ĐÂU SAU CÁC ĐẠI ÁN THAM NHŨNG? 

>> Xét xử ông Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh: LỜI CẦU XIN NGÂY THƠ
 
>> (Video) Xét xử ông Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh: "Màn trình diễn tập thể của lời cầu xin và nước mắt"

Bài thơ thể hiện thông tin, quan điểm và văn phong riêng của tác giả Sa Huỳnh, đang định cư tại Berlin, CHLB Đức. Tòa soạn hoan nghênh và sẵn sàng đăng tải những ý kiến phản biện khác của bạn đọc, ưu tiên các bạn đang định cư ở Đức và châu Âu.
Chú ý: Vui lòng ghi rõ tên tác giả và nguồn NguoiViet.de khi đăng lại bài viết trên để tránh vi phạm bản quyền.

Tổng số điểm của bài viết là: 44 trong 10 đánh giá

Xếp hạng: 4.4 - 10 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Thùy Anh

    Em cũng cùng ý kiến như chị Linh, anh Sa Huỳnh viết bài này hơi nương tay, các quan sẽ không hãi như khi đọc thơ cô giáo Trần thị Lam. Thế nhưng em vẫn khoái, thích đọc và thưởng thức bài này của anh SH hơn, vì mềm như bút lông dễ đi vào lòng người hơn là cứng như bút sắt chị ạ. Cảm ơn anh SH có bài thơ nóng này cho độc giả NguoiViet.de xem và mong anh có thêm nhiều sáng tác mềm khác cho em và cứng cho chị Linh...

    Cảm ơn anh và báo NguoiViet.de.

    Em Thùy Anh.

      Thùy Anh   25/01/2018 05:06
  • Linh

    Bác Sa Huỳnh ơi, Bác viết bài thơ này bằng "bút lông" nên nó mềm quá,em thích bác viết bằng "bút sắt" ấy nó vừa "cứng" lại vừa "sắc" để cho các quan đọc xong phải lạnh xương sống mà run sợ. Em không biết làm thơ em chỉ biết đọc thơ thôi. Cảm ơn bác đã cho em đọc bài thơ nóng hổi này.

    Có một bài thơ của một cô giáo ở Hà tĩnh viết rất hay và cũng nóng mà lại đúng em chép lại để mọi người cùng xem:

    Đất nước mình ngộ quá phải không anh
    Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
    Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
    Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

    Đất nước mình lạ quá phải không anh
    Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
    Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
    Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

    Đất nước mình buồn quá phải không anh
    Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
    Rừng đã hết và biển thì đang chết
    Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

    Đất nước mình thương quá phải không anh
    Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
    Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
    Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

    Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
    Anh không biết em làm sao biết được
    Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
    Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...

    TRẦN THỊ LAM
    Trường PTTH chuyên Hà Tĩnh.

      Linh   24/01/2018 07:26
  • Nguyễn Công Tiến

    Thơ của Sa Huỳnh rất hay và mổ tả đúng thực trạng.

      Nguyễn Công Tiến   23/01/2018 01:12
  • Phuong Nhan Potsdam

    Mot bai tho bi hung trang cua dat Viet. Tran trong va nguong mo tac gia Sa Huynh.

      Phuong Nhan Potsdam   22/01/2018 04:01
  • Vũ Thị Mưa

    Ông này làm thơ sao giống thơ tình quá.

      Vũ Thị Mưa   21/01/2018 19:52

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Cảm nhận mới nhất
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây