Nguyễn Hữu Tráng (Berlin): CHUYỆN KỂ MÙA VU LAN

Thứ tư - 17/08/2016 06:05
Hai bài thơ „Thương mẹ“ và „Nhớ cha“ anh viết mới đây đọc cứ có cảm nhận nỗi lòng của người con bé bỏng với cha mẹ già ngập tràn trong người con xa xứ nhưng trái tim luôn hướng về quê mẹ Việt Nam...
Nguyễn Hữu Tráng (Berlin): CHUYỆN KỂ MÙA VU LAN

Dịp cuối tuần vừa qua tôi xuống thăm anh Ba Suối, người „bạn vong niên“ quen biết và trân trọng nhau cũng dễ đến chục năm. Anh Ba năm nay đã qua cái tuổi „nhân sinh thất thập cổ lai hy“, qua mấy lần ốm đau nay cũng không còn khỏe như xưa. Anh Tư Chiến em anh Ba cũng ốm lên ốm xuống. Xa lâu ngày không gặp nhưng vừa nhấc máy và nghe tôi chào „Chào Anh Ba, anh có khỏe không? Có nhận ra ai đang gọi cho anh không?“ là đã nghe tiếng khà khà quen thuộc và giọng anh Ba vui mừng „ông T à. Lâu lắm rồi không gặp. Khỏe không? Hôm nào xuống tui đi“. Cảm động quá vì dễ đến 5 năm rồi không gọi điện cho anh vì anh thay đổi số điện thoại, ấy vậy mà ngay từ câu đầu tiên anh đã nhận ra tôi.

Thế là xuống thăm anh Ba ở Waghäusel cách Frankfurt hơn trăm cây số.

Điều đặc biệt lần này là được anh Ba đọc và cho xem hai bài thơ anh viết cho cha và mẹ anh, những người đã thành người „thiên cổ“ từ nhiều năm nay. Tình cờ đúng dịp Vu lan được đọc bài thơ của „ông già miền Tây“ (quê anh ở Kiên Giang) thấy thêm một góc của người đàn ông vốn nhiều góc cạnh, gai góc, thành công trên thương trường và trong quá trình hội nhập ở Đức bốn chục năm qua. Anh Ba và anh Tư đúng là mẫu người miền Tây cương trực, thẳng thắn, không ngại va chạm, làm hết mình và „ăn chơi“ cũng hết mình và đặc biệt thấm đẫm tinh thần Lục Vân Tiên „giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha“.

Hai bài thơ „Thương mẹ“ và „Nhớ cha“ anh viết mới đây đọc cứ có cảm nhận nỗi lòng của người con bé bỏng với cha mẹ già ngập tràn trong người con xa xứ nhưng trái tim luôn hướng về quê mẹ Việt Nam, dù anh bây giờ cũng không „còn trẻ“. Mạn phép anh tôi xin được chép ra đây hai bài thơ này của anh.
 

THƯƠNG MẸ

Mẹ mất rồi tìm mẹ ở đâu
Dẫu đi bốn biển năm châu khó tìm
Mẹ hỡi mẹ ! Thôi từ nay vĩnh biệt
Nợ trần mẹ trả lại thế gian.
Mẹ ra đi không một chút phàn nàn
Mẹ để lại chúng con ngàn thương nhớ!
Lúc sinh thời mẹ chịu nhiều gian khổ
Năm tháng tảo tần nuôi dạy đàn con
Dù nhọc nhằn nhưng lòng mẹ sắt son
Mỉm miệng cười không một lời than vãn
Mẹ buồn đau khi con mình hoạn nạn
„Năm canh dài thức đủ năm canh“
Mẹ vái xin con được an lành
Luôn khấn nguyện giúp con về bến đỗ
Mẹ hiền ơi ! Mẹ là vầng trăng tỏ
Chiếu sáng ngời trên biển cả mênh mông.
Dẫn dắt đàn con đi đến thành công
Các con thành tựu mẹ hiền không còn nữa
Với mẹ con dâng cơm từng bữa
Trả ơn sinh thành dưỡng dục cần lao
Con bây giờ đánh mất một vì sao
Chính là mẹ, là ngôi sao bắc đẩu!
Con cúi lạy trước vong linh hiền mẫu
Thỉnh nguyện cho người được hưởng bình an.
Cả đời mẹ đã vất vả lo toan
Nay mẹ đi, chúng con thật bàng hoàng!
Mẹ hiền ơi mẹ ở chốn thiên đàng
Chúng con cầu nguyện mẹ kề bên Chúa

Võ Suối, CHLB Đức 2015
 

NHỚ CHA!

Canh khuya đêm vắng dặm trường
Ba đi ba chẳng trối trăn lời nào!
Mất ba mất cả trời sao
Chúng con lòng vẫn nhớ công ơn người
Ba đi mặt vẫn hồng tươi
Cũng như ba đã tươi cười với con
Đời người như một con đò
Đò đi xa khuất con đò còn vương
Nhớ ba mẹ khóc mẹ buồn
Như cây héo lá như trời vào đông
Nhà mình trống vắng đìu hiu
Cha ơi ! Cha có biết chăng mẹ buồn!
Nhìn lên di ảnh càng thương
Mẹ buồn mẹ khóc. Con buồn vắng cha!

Nghe anh Ba đọc thơ giọng nghèn nghẹn, tôi lại nhớ đến cha mẹ tôi cũng đã thành người thiên cổ nhiều năm nay. Bài thơ dưới đây tôi viết khi mới ngoài hai mươi và đang còn là sinh viên ở Berlin những năm 70 thế kỷ trước.
 

NHÌN CÁNH CHIM BAY

Có một cánh chim bay về phương ấy
Trôi bồng bềnh trong buổi chiều hôm
Giọt nắng cuối thu dường như vẫn vấn vương
Như muốn đọng lại bên ngoài khung cửa.

Nhìn cánh chim bay,
Con nhớ về phương ấy
Và cứ nghĩ chắc mẹ cha cũng thấy
Con nhớ nhà chiều nay…

Con nhớ quê với tiếng hát mê say
Những bản tình ca, những lời ru êm ái.
Quê hương ơi bao giờ gặp lại
Để thấy mẹ hiền vẫn ngóng trông con.

Thương cánh chim bay
Chiều Béc-lin sương lạnh…”

Mới đấy mà cũng đã bốn mươi năm trôi qua rồi…

Nguyễn Hữu Tráng Blog

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây