Kiều Thị An Giang (Berlin): NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ THÁNG TƯ

Thứ ba - 02/05/2017 09:07
(Giới thiệu Thơ của chị Mai Tuyên - thành phố Döbeln)
Tác giả và chị Mai Tuyên (bên phải). Nguồn ảnh: Kiều Thị An Giang.
Tác giả và chị Mai Tuyên (bên phải). Nguồn ảnh: Kiều Thị An Giang.
Tháng Tư, tháng đẹp nhất của một năm có mười hai tháng, theo cảm nhận của mình - một người đến đất nước này vừa tròn ba mươi năm và một ngày - tinh đến hôm nay!

Đêm qua, đáp lại tấm thịnh tình của người anh, một võ sư mê văn nghệ, nhiều duyên nợ và đam mê với nghệ thuật, mình và anh xã đã dành những khoảnh khắc cuối cùng của ngày 30.04 đến thăm "Quán Văn" của anh ở thành phố Leipzig.

Xuân-Hạ-Thu-Đông bốn mùa tượng hình như trời đất, anh Dương Hoài Nam, còn gọi là Nam Vo, tổ chức những buổi dạ hội theo chủ đề mùa. Quán Văn là nơi để anh em bạn bè văn nghệ trên toàn nước Đức có chỗ mà tụ hội. Cây nhà lá vườn có gì dùng nấy. Đãi đằng nhau bằng lời ca tiếng hát, những tâm tình của lớp người tha hương, và cả những đặc sản của tâm hồn. Ai có giọng thì hát, không có giọng thì ngâm thơ. Không có thơ của mình, thì đọc thơ người khác. Mình biết có chị nhiều năm nay, mê chỉ một giọng thơ của thần tượng Thế Dũng. Đi đâu, chị cũng ngâm thơ của anh. Có được fan hâm mộ thế, kể cũng bõ cái công làm ra... thơ!

Mình không biết hát, không biết nhảy nhót. Dùi đục chấm mắm cáy, gặp toàn những tao nhân mặc khách ở xứ Hochdeutsch. Chủ nhà lại nồng nàn mến khách, quyết không để tài năng nào không có cơ hội tỏa sáng, thế là, để dân Berlin đỡ mặc cảm thua chị kém em, mình đánh liều đọc bài thơ mới làm buổi sáng ngày 30.04. Không dám đứng vì sợ run quá nhỡ ngã lăn ra thì đổ mất sân khấu nhà anh. Mình ngồi, khép chân, tránh mọi rủi ro.

May chị Huệ, giai nhân vợ anh và anh trai mình Phượng Trường ngồi ám sát, à quên, ngồi sát bên cạnh động viên, vuốt vuốt cái màn hình cho chữ nó khỏi trôi đi, để cô em nhà quê toát mồ hôi đọc xong bài thơ tháng Tư vào cái đêm ba mươi định mệnh (của dân tộc mình). Và cái câu chuyện về nó, đã không định nhắc, tự nhiên trót nhắc...

Một dân tộc mà 42 năm sau ngày hợp nhất, cứ đến ngày này, ngồi bên nhau, ắt có có kẻ cười người khóc. Dân tộc ấy, không thể là dân tộc của những con dân hạnh phúc. Ngày ấy, hẳn là ngày chất chứa những nỗi niềm...

Mình đọc xong hai bài thơ tháng Tư, vội về chỗ ngồi thì có đôi vợ chồng bắt tay mình. Và đó là một cuộc làm quen đầy xúc động. Là cái cớ để mình biết hai bài thơ này, hai bài thơ của người phụ nữ thuộc về "bên thắng cuộc", không đi qua cuộc chiến, nhưng chứng kiến mất mát khôn cùng của chính người đã sinh ra mình. Mẹ chị, vò võ đợi chồng. Vò võ nuôi con...

Đất nước mình, có bao nhiêu bà mẹ như thế?

Chiến tranh không có phải trò đùa. Nó phải chăng là cuộc thử nghiệm của những tuyên ngôn "chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Trung quốc, Liên Xô". Và những vành khăn tang, những đứa con không cha... Dù là bên này, hay bên kia, cũng đều chung nhau một điều: những mất mát.
Và như thế, làm gì có bên nào thắng cuộc. Chúng ta, những nạn nhân của một đất nước toàn những kẻ thua.

Xin giới thiệu 2 bài thơ của chị Mai Tuyên, người đàn bà làm thơ cho những người đàn bà trong cuộc chiến tranh: "Nhân dịp 30/4, tôi muốn gửi tới mẹ mình và những người vợ liệt sĩ một chút nỗi niềm chia sẻ. Tôi biết và tôi rất hiểu không chỉ một mình chúng tôi chịu hy sinh, mất mát. Song, đây chỉ là chút niềm tâm sự của một người con dành cho mẹ mình, một người phụ nữ với một người phụ nữ mất chồng trong cuộc chiến mà thôi."
 
Bài thứ nhất: TÌM
Cong vút trên ngọn tre,
Con sáo xanh nhìn thấy:
Người đàn bà vác cuốc, và đi.
Tìm miếng cơm manh áo,
Tìm hơi ấm người mình yêu.
Bên gốc tre già!
Thay chồng nuôi con
Con sáo thấy người đàn bà vất vả
Nó bỗng giật mình khiếp sợ chiến tranh.
Từ đó con sáo xanh
Hằng đêm không bao giờ ngủ.
Nó thấy người đàn bà thủ thỉ trắng đêm
Hát dưới ánh trăng
Tìm trong lời ru ai oán...!
Tiếng kẽo kẹt võng đưa
Như lưỡi dao -
Khứa vào đêm một vết hằn trống hoác.
Tìm trong sâu xa luống cày, gốc rạ
Bên cối lúa xay rồi -
Xay lại đến nát đêm.
Trong tiếng con cuốc kêu đầu hè não nuột.
Để đêm về cắn đứt những sợi rơm
Có những lần, mẹ không thể chịu thêm.
Mẹ bật dậy, chạy ra vườn...
Mẹ khóc .
Có những lúc sợ con mình tỉnh giấc
Nên oằn mình nuốt tiếng nấc vào đêm.
Nhưng nhiều khi bọn trẻ muốn biết thêm:
Ngáo ngơ hỏi :
Vì sao?
Không bao giờ gặp bố?
Mẹ bảo:
Chờ độc lập nước nhà...
Mẹ vẫn chờ và chúng tôi cùng đợi,
Nhưng tin cha vẫn xa vời vợi...
Chúng tôi nhìn - mắt mẹ đã cạn khô!
Mẹ bước đi, những bước chân vô định
Bước gập ghềnh, bước sấp sả liêu xiêu
Đến một ngày...
Bằng Tổ Quốc gắn trên liếp tranh xiêu
Đã "ghi công" bố tôi trong chiến trận.
Thử hỏi rằng:
Đã có ai ân hận?
Bởi chiến tranh.
Chúng tôi "chẳng có bố " bao giờ .
Lưng mẹ còng như lá cỏ sau mưa,
Mẹ đã già, và bây giờ đã lẫn
"Quên" mất mình còn chữ NHẪN cất sâu
Nói với chúng tôi :
BỐ ĐỢI MẸ ĐÃ LÂU,
GIỜ MẸ PHẢI TÌM CHA -
NƠI ĐẤT TRỜI GIAO CẢM!
(Mai Tuyên - Döbeln, ngày 29/4/2016)
 
Và bài thứ hai:
CHUYỆN NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI QUA CHIẾN TRANH

Chiến tranh đã qua đi
Nhưng bao người còn ở lại
Có những nụ cười như ngây dại
Có những người đàn bà đã hoá điên
Bên giếng nước góc vườn
Hàng ngày người đàn bà soi mình trong đó
Cứ tưởng rằng mình tìm được một trái tim
Của người con trai đã năm mươi năm qua -
Buông bàn tay mình - để ra đi vào trong đêm tối
Hứa:
Hết chiến tranh sẽ quay về
Và người đàn bà vẫn hằng đêm
Tìm nụ hôn mình bên gốc mít
Tiếng chó sủa năm canh vẫn giật mình thức giấc
Ai oán, cắn môi mình bật máu để tìm lại nụ hôn
Nếu say được người đàn bà đó đã say
Nếu khóc được người đàn bà đã khóc
Nhưng trái tim đã hoá đá
Nước mắt cũng hoá đá
Chỉ còn lại một thân hình như đá đến khó tin
VÀ NGƯỜi ĐÀN BÀ YÊU TRONG CHIẾN TRANH
Con sáo mỏ vàng chắc hằng đêm giật mình thức giấc
Bởi tiếng nấc của những người đàn bà yêu trong chiến tranh
Đêm đó, chỉ một lần. Chỉ một lần duy nhất
Được làm đàn bà trong bóng đêm
Và bất chợt giật mình bởi đạn pháo sáng đêm
Hôm sau tất cả đã chẳng còn gì nữa
Người đàn ông tiếp tục đi
Lửa, pháo, đạn đã xé cày nơi ấy
Không còn vết dấu, chỉ còn vết nứt của trái tim
Vẫn rỉ máu
Vẫn oằn thắt
Vẫn thổn thức
Và đợi chờ
Nhưng không
Chiến tranh đã giật đi của họ
Người đàn ông và thiên chức đàn bà!
Họ không thể có con, không thể làm bà
Họ như vì sao sa loé lên rồi lịm tắt
Hắt hiu buồn, se sắt trái tim khô
Và họ đã
Họ không được trườn mình trong vòng tay chồng vợ
Nhưng họ đã oằn mình trong giông bão
Bão tố đạn bom - bão tố của cuộc đời
Ba mươi tháng Tư ơi sao nhắc lại, nhắc đi
Để nhói đau con tim không còn đỏ nữa
Đã dập bầm trong bom rơi đạn lửa
Có những trái tim không đập lại bao giờ
Trong giấc ngủ tôi cũng chẳng dám mơ
Vì có biết đâu mặt người cha yêu dấu
Tôi chỉ mơ thấy toàn mầu của máu
Của chiến tranh, những đứa con thiếu cha
Để mẹ tôi cho đến khi già
Và khi nằm xuống cũng một lần duy nhất
Biết rằng mình là mẹ goá của những đứa con côi
Ôi chiến tranh tôi nghe thấy từ trong nôi
Tôi không muốn! Tôi hận thù căm ghét
Tự trong đáy tim tôi luôn gào thét
Tại sao?
Tại sao?
Và tại sao?
(Mai Tuyên - Döbeln, ngày 10.4.2016)

Kiều thị An Giang – Berlin, 30.04.2017

Tổng số điểm của bài viết là: 52 trong 17 đánh giá

Xếp hạng: 3.1 - 17 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây