NguoiViet.de

http://nguoiviet.de


Nguyễn Quang Vinh (Dortmund, CHLB Đức): QUẢNG TRỊ 1972 (Phần 1)

Báo Quân đội Nhân dân số ra ngày 9-8-1972 đã viết: “Mỗi mét vuông đất tại Thành cổ Quảng Trị là một mét máu và sự hy sinh của các anh đã trở thành bất tử."
Cuộc chiến đấu giữa ta và địch tại Quảng Trị trong 81 ngày đêm diễn ra vô cùng ác liệt, suốt cả ngày lẫn đêm. Trận đánh là một khúc tráng ca bi hùng của quân dân ta trong lịch sử giữ nước...
Cầu Quảng Trị bị phi pháo của Mỹ đánh sập nhằm ngăn chặn bước tiến của Quân Giải phóng. Ảnh: Chu Chí Thành/TTXVN

QUẢNG TRỊ 1972
(Hồi ức của một người lính)

"Trận đánh chết nhiều người không phải là trận đánh đẹp."

Sau đây là một số trích đoạn trong sách:

“Chưa kịp hoàn hồn sau trận bom B52 rải thảm, chúng tôi được lệnh vượt sông... Thường thì bộ đội ta vượt sông bàng cách buộc túm đồ đạc vào túi ni – lông làm phao bơi, gác súng lên trên, rồi cứ bám vào chiếc phao như vậy vượt sang bờ bên kia. Nhiều người đã hi sinh khi bị địch pháo kích bất ngờ, chết vì trúng mảnh, chết vì sức ép, chết vì phao thủng... không biết bao nhiêu mà kể... Đồ đạc trang bị gọn nhẹ được chúng tôi cho vào tấm tăng che mưa hoặc bao gạo ni – lông, buộc túm lại thành phao đem ra bờ nước. Một số cậu không chịu xuống nước, viện cớ không biết bơi. Anh Khả, cán bộ đại đội, người Hà Tây, lồng lộn chửi bới mấy cậu này, quy cho tội hèn nhát đào ngũ, phản bội Tổ quốc, thậm
chí anh rút súng ngắn ra doạ: “Thằng nào không xuống bơi, tao bắn vỡ sọ”...

Tất cả chúng tôi chỉ mặc quần đùi lội xuống dòng nước lạnh buốt, gác súng lên phao và bắt đầu bơi. Dòng sông mênh mông đen ngòm và bầu trời cũng đen ngòm, vô tận. Còn cách bờ khoảng 30 mét thì bất chợt đất trời sáng rực, hàng chục quả hoả châu của địch bắn lên, soi rõ từng lá cây ngọn cỏ. Rồi một trận mưa đạn chụp xuống đoàn người đang lóp ngóp bơi trên dòng sông. Hàng trăm quả đạn pháo bắn cấp tập, mặt nước sôi lên sùng sục. Lại thêm hàng tràng đại liên và đạn DKZ M40 bắn thẳng từ phía chiếc cầu sắt. Đạn kêu chiêu chíu, mảnh pháo bay vù vù. Nước sông lập tức bị nhuộm bằng máu của hàng chục chiến sĩ bị chết và bị thương. Họ chết vì đạn xuyên, mảnh chém, vì sức ép. Bị thủng phao, sặc nước... Hoảng loạn, chúng tôi giãy đạp và sải nước bơi như điên... 

Đêm đã khuya lâu lắm rồi. Tôi vẫn ngồi miên man đắm chìm trong những suy nghĩ về cái chết của Cao Dũng, không để ý đến sự im ắng đáng ngờ trên trận địa... chợt thấy anh Thiệu lom khom chạy tới. Nhìn thấy tôi anh nói: “Vinh, sao các cậu còn chưa rút đi? Các đơn vị khác, người ta rút hết rồi”. Tôi đáp: “Có ai nói gì với chúng em đâu”... Những người thương binh nào còn vận động được tự định hướng dinh Tỉnh trưởng mà đi, còn những người yếu thì chúng tôi phải dìu. Tất cả tử sĩ đều bỏ lại... 

Có một sợi dây cáp được chăng ngang sông, các xuồng bám vào đấy mà vượt sang bờ Bắc. Còn tất cả các người khác lại phải làm phao bơi bằng tăng(hoặc bao gạo) ni – lông, để súng lên trên và bơi cật lực. Nước sông vẫn chảy cuồn cuộn, lạnh buốt, đen ngòm. Ba đợt vượt sông an toàn, đến đợt thứ tư thì bỗng nhiên pháo bầy dập đến. Một cảnh tượng hãi hùng phơi ra dưới ánh pháo sáng: Xuồng chìm, phao thủng, tiếng la hét của thương binh và những người bị trúng mảnh...Mặt sông Thạch Hãn lại đỏ ngầu máu tươi...

Tiểu đoàn 3 của tôi quân số còn lại chưa đầy một tiểu đội. Nhưng có đơn vị còn thảm thương hơn nhiều. Trung đoàn 27 (đoàn Triệu Hải) phối thuộc cho sư đoàn tôi, khi rút ra khỏi thành chỉ còn 10 chiến sỹ...”

"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm..."

(Lê Bá Dương)

(Còn nữa)
Tiến sỹ Nguyễn Quang Vinh (hiện định cư tại CHLB Đức), sinh năm 1954, quê Hà Tĩnh, nhập ngũ 1972 - chiến sĩ a4, b2, c11, d3, e48, f320b - là người trực tiếp chiến đấu giữ thành cổ Quảng Trị trong những ngày cuối cùng, trước khi có lệnh rút lui. Để bắt đầu từ những trang hồi kí đẫm máu và nước mắt của mình, sau chiến tranh anh đã đi tìm lại những đồng đội xưa và đã viết lên “Quảng Trị 1972” - NXB văn học, năm 2017.
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây